Thư tình

[Love Note] Bạn thầy

Gọi là “bạn thầy” vì vừa là bạn vừa là thầy.

Bạn ni không gửi inbox để tham gia trò “Love Note Game” của mình, nhưng mà vẫn muốn viết.

(Gọi “bạn ni” cho giống kiểu tụi học sinh cấp 1 hồi xưa ở Huế hay gọi nhau, hehe).

Biết bạn ni lâu rồi, ấn tượng đầu tiên là bạn ni cũng là người Huế. Ngoài vụ đó ra thì không còn ấn tượng gì hết trơn vì 2 năm bạn ni mới đi được có 4 khóa học. Gặp nhau như điện xẹt, đủ cười với nhau một cái rồi quay đi làm việc khác. Rứa là thôi.

Chính thức gặp bạn ni nhiều hơn một chút là khi bạn ni mở lớp Yoga, đúng thời điểm mình đang muốn cải thiện sức khỏe. Thế là nhắm mắt nhắm mũi đăng ký ngay khóa đầu tiên dù không biết bạn ni dạy ra răng hết, hì hì.

Đi học được 1 buổi, qua buổi thứ 2 là suýt… bỏ học vì dậy sớm không nổi. Nghỉ mấy buổi liên tiếp vì không dậy được, nghĩ “chắc thầy không cho vô lớp nữa quá” vì nghỉ hoài :)). Rứa mà bạn ni nhắn tin hỏi thăm, khuyến khích đi học lại, cho mình dời qua cả lớp buổi chiều để khỏi dậy sớm. Hôm nớ còn nhớ đã nhắn bạn ni một tin: “Trời ơi thầy có tâm quá điiii” và thực sự nghĩ như vậy.

Thấm thoắt cái đã tập Yoga với bạn ni tròn nửa năm rồi hí. Không biết tính bỏ ngang bao nhiêu lần :). Nếu không có sự khuyến khích và đón nhận của bạn chắc mình không đi đến giờ.

Cũng trong khoảng thời gian học Yoga ấy, đời mình có biến. Bạn ni chính là người đầu tiên đã gọi điện thoại cho mình. Người đầu tiên. Cầm điện thoại và im lặng nghe mình khóc. Khoảnh khắc đó mình biết, đời mình vừa mở cửa đón chào thêm một người bạn.

Bạn ni cũng là một trong những người follow mình suốt thời gian sau đó, ngồi đọc hết mấy tin nhắn dài lòng thòng của mình và trả lời từng tin một.

Và vì là thầy Yoga, bạn ni cũng biết hết mấy chuyện sức khỏe khó nói của tụi con gái (giới tính chiếm 95% các lớp Yoga), và cũng không (thèm) ngại ngùng mà kể cả những bí mật của tụi con trai. Bạn ni như “quân sư” chuyên giải đáp hàng trăm thứ thắc mắc khó nói vậy đó, haha.

Cảm ơn bạn ni, vì đã là một người thầy tận tâm, và là một người bạn thấu hiểu tuyệt vời.

Cảm ơn đã cho mình ăn… chuối và ngồi nghe mình kể lể đủ thứ chuyện.

Cảm ơn đã luôn khuyến khích mình tập yoga và luôn công nhận khi mình lên được các tư thế khó.

Cảm ơn đã luôn gật đầu bất cứ khi nào mình nói muốn tập yoga nguyên tuần (và còn giảm học phí cho mình nữa :D).

Và cảm ơn, vì đã ở bên cạnh mình lúc mình cần một người bạn.

Thank God, I found YOU.

Thương,

Giao Giao.

Leave a Reply

Your email address will not be published.