Tự Tình

Kể chuyện đi nghe nhạc ở Toa Tàu

Viết luôn lúc lòng vẫn còn đang lâng lâng, vì nếu để tới mai thì nhiều thứ khác sẽ tới và mình sẽ có đủ thứ lý do để không viết :).

Hôm nay đang lúc ngồi đắm mình nghe nhạc và cười hả hê tại Music Night của Toa Tàu, tự nhủ về nhà mình sẽ viết về buổi tối nay. Hôm nay mình không đàn không hát, nên thôi tự cho mình đảm nhận vai trò kể chuyện vậy.

Đây là lần đầu mình tới Toa Tàu – hôm nay nói ra điều này ai cũng bất ngờ, bảo “Ủa tưởng một đứa như em phải ăn dằm nằm dề ở Toa Tàu rồi chớ!” Chắc tại hôm nay mới có đủ duyên hehe.

Toa Tau

Ấn tượng đầu tiên về Toa Tàu là rất… lộn xộn =)). Với một đứa khá cầu toàn và làm gì cũng muốn chỉn chu như mình thì cái sự lộn-xộn-một-cách-vô-tư ở Toa Tàu khiến mình có chút lạ lẫm. Sau khi vượt qua cái cảm giác lạ rồi thì lại thấy thú vị vô cùng. Thú vị khi thấy cái đồng hồ được tô vẽ lại, bức tường đầy những nét vẽ nguệch ngoạc hay đơn giản là cái tờ giấy ghi chú trước cửa toilet với một phong cách rất… Toa Tàu. Tức là vô tư, dễ thương mà gần gũi như người nhà vậy đó. Hay ghê.

Vì tới giờ bắt đầu rồi mà thấy các bạn vẫn thản nhiên… ngồi tập, nên mình cũng tò mò ngồi xem các bạn tập sao. Chỉ thấy mắc cười vì mấy bạn tỉnh thiệt luôn đó, khán giả tới hay chưa cũng kệ, cứ tập cái đã, haha.

Toa Tàu bảo mục đích của Toa Tàu là kết nối, và Toa Tàu đã làm rất thành công vai trò của mình. Thành công không có nghĩa là hoàn hảo chỉn chu đâu ra đó, mà thành công vì chính cái sự không gò bó mình phải hoàn hảo của Toa Tàu. Bạn không cần phải hát hay như ca sĩ hay thuộc lời mới được lên hát, miễn là bạn dám hát và bạn có chuyện để kể (mà chuyện không liên quan đến bài hát cũng chẳng sao). Cũng không cần màn trình diễn ấy phải đâu ra đó, vì lỡ có quên lời thì “ừ ứ ư”, lỡ lạc nhịp thì có khán giả hát giúp. Trời cũng đâu có sập :)). Nói chung là không có khuôn khổ hay tiêu chuẩn gì hết, niềm vui mới là quan trọng. Đã vậy còn dễ thương nữa mới mệt chớ! Mấy bạn dễ thương quá làm mình ngồi nghe nhạc mà cười rụng rời luôn vì không đỡ nổi sự dễ thương của các bạn.

Mình tin đêm nay ở Toa Tàu đã có một đống hạnh phúc to bự và những niềm vui không-hề-nhẹ lan tỏa ra thế giới.

Toa Tau 2

À, một niềm vui bên lề nữa là gặp quá trời người quen lẫn không quen ở Toa Tàu. Gặp thầy dạy ukulele nè, gặp… vợ thầy nè, gặp đứa em làm chung hồi đó nè, gặp em Uyenkulele nghe danh (và nghe nhạc của em) đã lâu giờ mới được thấy mặt nè, gặp chị Phiên Nghiên (cũng) nghe danh đã lâu giờ mới chộ nè, gặp… chị cùng nhà và người yêu của chỉ nè, gặp bạn độc giả siêu dễ thương đã không ngần ngại nói: “Em là độc giả của chị đó” nè, và còn gặp thêm một bạn độc giả khác kêu “em hay đọc blog chị lắm” nữa. Ôi chao, những cái duyên dễ thương ở Toa Tàu!

Cảm ơn Toa Tàu vì một đêm tuyệt vời với “Music Night – Những bài hát kể chuyện”, một đêm ngập tràn âm nhạc, niềm vui, tiếng cười và những câu chuyện kể hoài không dứt.

Bằng chứng là đến giờ vẫn còn đứa ngồi gõ máy tính ngồi kể lại chuyện ở Toa Tàu :).

Leave a Reply

Your email address will not be published.