Thư tình

Không bắt đầu, không kết thúc, cứ thế mà thôi. Hãy để những cảm xúc mãi như thế…

Quen bạn rất tình cờ và bất ngờ. Hồi ấy còn Yahoo! 360, cái thói “chảnh chọe” của mình không accept bất kỳ ai nếu thấy không cần thiết và không quen biết (mà bây giờ vẫn thế) :)), thế mà chỉ vì cái sms đính kèm của bạn mà mình đồng ý kết bạn, bởi biết bạn cũng là Cộng tác viên Hoa Học Trò. Chậc, thế hóa ra nhờ HHT mà tụi mình quen nhau bạn nhỉ. 😀

Tính lui tính tới, quen bạn cũng gần 5 năm chứ không ít (shock chưa =.=). Tụi mình không hay gặp, không hay nói chuyện, nhưng không vì thế mà chẳng-là-ai-cả của nhau.

Nghĩ đến bạn, mình lại nhớ đến cái thời gian bạn từng là một-ai-đấy-hơi-hơi-đặc-biệt đối với mình, và mình biết mình cũng thế :). Khoảng thời gian thi Đại học của tụi mình không chỉ là việc học hành và thi cử, mà còn là những tin nhắn đầy hứa hẹn. Bạn và mình đã vẽ ra nhiều tương lai ở chốn Sài Gòn này, và bạn chính là một trong những động lực để mình quyết tâm vào đây đấy. Tự hào chưa! 😡

Nghĩ đến bạn, mình lại nhớ đến bài báo mà hồi đó mình viết tặng bạn. Bây giờ nó thất lạc đâu đó trong mấy chồng báo HHT cao ngất ngoài Huế rồi, lâu lâu đọc lại vẫn thấy vui vui, dễ thương nữa.

Bạn là một đứa con trai cực kỳ hiền và ít nói, tính ra 5 năm biết bạn, tụi mình nói với nhau được 10 câu chưa nhỉ? :)) Tại bạn giống mình quá mà, mặc kệ ai nói gì thì nói, 2 đứa lúc nào cũng im lặng, nhìn nhau, và cười cười. 😀

Bởi vì thế, mình luôn cảm nhận được ở bạn một cái gì đó rất nhẹ nhàng và bình yên. Bạn cho mình ý nghĩ bất kỳ ai ở bên cạnh bạn đều sẽ cảm thấy an toàn và ấm áp. Bạn đối xử tốt với mọi người và luôn dành cho họ một sự quan tâm nhất định. Nể bạn, vì bạn là một người tốt. 🙂

Có điều này hình như mình chưa bao giờ nói với bạn. Mình còn nể bạn vì tính cách của bạn, vì cả sự giỏi giang của bạn nữa. Bạn hành động nhiều hơn nói, nhưng bạn vẫn luôn khiêm tốn về bản thân mình. Ít người được như bạn lắm, vì quá nhiều người toàn nói mà không chịu làm. 🙂

Bạn làm nhiều thứ, bạn gặt hái được nhiều điều, bạn được nhiều người yêu thương và tôn trọng bạn. Chậc, bạn thậm chí đã còn leo lên chức “nhà văn” rồi cơ, bỏ xa “nhà báo” mình rồi :P. Mình đã đọc xong một lèo quyển sách của bạn đấy. Bạn đúng là bạn, không lẫn vào đâu được – cả con người lẫn văn phong đều bình yên và nhẹ nhàng như thế.

 Mà nhắc đến “người tốt”, mới nhớ ra cách đây khá lâu có người hỏi mình bạn có phải là người tốt không ;)). Hồi đó mình đã trả lời: không biết bạn có phải là người tốt không, nhưng mà là người tốt bụng. Lúc đó cũng hơi nghi nghi, sau này đùng một cái hai đứa công khai “in a relationship”, bất ngờ dễ sợ. :)) Dù sao 2 bạn quen nhau là trung gian qua mình, vậy mà chưa bao giờ thấy trả công cho người ta là sao??? =))

Đùa tí thôi. Lúc biết 2 đứa quen nhau, mình vừa bất ngờ vừa vui lắm. Một người là bạn, một người là em của mình, và cả 2 đều tốt. Lúc đó có nhiều người bất ngờ không kém gì mình, còn hỏi mình tại sao mọi chuyện lại đột ngột xoay chuyển như thế. Mình thì lại thấy đây là một tình huống thú vị, có lẽ duyên số cho bạn quen mình là để bạn tìm thấy một nửa đích thực của bạn – là em ấy. Lạ là mình chưa bao giờ thấy buồn vì chuyện đó. 🙂

Mình không chọn một bài hát để viết bên cạnh con số của bạn như những người khác. Bởi mình muốn nói với bạn: tụi mình chưa bao giờ bắt đầu, thế nên cũng chẳng bao giờ có kết thúc, mọi chuyện cứ trôi qua như thế mà thôi… Quãng thời gian đó là một kỷ niệm đẹp của mình về bạn, không đủ nhiều để trở thành một ai đó đặc biệt của nhau, nhưng cũng không quá ít để chẳng là cái gì cả. Vừa phức tạp lại vừa rất đơn giản, bạn nhỉ. 🙂

Bạn này, phải đối xử thật tốt với em ấy nhé, yêu em ấy thật nhiều vào. Nhắc vậy thôi, chứ mình thừa biết bạn sẽ như thế mà ;). Nếu bạn làm em ấy buồn, mình sẽ hỏi tội bạn đó nghe chưa. 😛

 

2 thoughts on “Không bắt đầu, không kết thúc, cứ thế mà thôi. Hãy để những cảm xúc mãi như thế…

  1. Thời gian trôi nhanh quá Ken, 🙂 tính ra cũng quen nhau 5 năm rồi.

    Bai viet nay, cung nhu bai bao kia, thinh thoang van loi ra doc lai do. Miss ya.

Leave a Reply

Your email address will not be published.