Tự Tình

Mẹ ơi thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình

Có những ngày bình yên như thế. Buổi sáng thức dậy sẽ thong thả đi ăn bún bò và uống cà phê. Những ngày cuối tuần thì đặc biệt hơn một chút, Ba không đi làm nên đi ăn sáng xong sẽ mua bún bò về cho mình, kèm thêm một tin nhắn ngắn gọn… Continue reading Mẹ ơi thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình

Tự Tình

Hai lăm – em cho mình một ước mơ

Trước ngày sinh nhật tròn 25 tuổi, dự tính là sẽ đi du lịch một mình ở Đà Lạt hoặc Hội An, rốt cuộc là đón sinh nhật 25 trong những ngày mưa lụt ở Huế :). Sáng sớm dậy còn nằm lăn qua lăn về trên giường vì lạnh quá, rồi mở điện thoại… Continue reading Hai lăm – em cho mình một ước mơ

Biết ơn · Tự Tình

Dừng chân đứng lại: trời, non, nước*

Mình trở về nhà với một thôi thúc giản đơn như thế: thôi thúc được dừng chân đứng lại. Đứng lại để ngắm trời mây, đứng lại để hít thở thật chậm và mỉm cười thật an nhiên với chính mình. Đây là một quãng thời gian quý giá và quan trọng với mình lắm,… Continue reading Dừng chân đứng lại: trời, non, nước*

Tự Tình

Kể chuyện đi nghe nhạc ở Toa Tàu

Viết luôn lúc lòng vẫn còn đang lâng lâng, vì nếu để tới mai thì nhiều thứ khác sẽ tới và mình sẽ có đủ thứ lý do để không viết :). Hôm nay đang lúc ngồi đắm mình nghe nhạc và cười hả hê tại Music Night của Toa Tàu, tự nhủ về nhà… Continue reading Kể chuyện đi nghe nhạc ở Toa Tàu

Tự Tình

Linh Hồn Nhỏ Và Mặt Trời (Phần 1)

“Trước đây, có một linh hồn. Nó biết nó là ánh sáng. Đây là một linh hồn mới, và vì thế, nó rất muốn trải nghiệm. Nó nói: “Ta là ánh sáng, Ta là ánh sáng.” Nhưng tất cả những gì nó biết và nói về mình không thể thay thế cho kinh nghiệm của… Continue reading Linh Hồn Nhỏ Và Mặt Trời (Phần 1)

Biết ơn · Tự Tình

Thảnh thơi giữa đời

Tản mạn giữa những ngày mưa và lòng bâng khuâng muốn viết. 1. Dạo này Sài Gòn hay mưa. Mỗi lần thấy những hạt mưa đầu tiên rơi xuống mặt đất là thể nào mình cũng cười toe toét và lòng phơi phới hẳn lên. Dù đường về nhà sẽ lâu hơn một tí và ướt… Continue reading Thảnh thơi giữa đời

Những ngày lang thang · Tự Tình

“Ai lên Đà Lạt đều quên đường về…”

(Thơ: Tiền Giang) Viết liền để phủi bụi blog, để nhớ những ngày Đà Lạt đong đầy như thế trong tim mềm… 0h đêm có một đám trẻ nhốn nháo trước sân chung cư trong ánh đèn mờ ảo, tay xách nách mang, balô kềnh càng, ngồi tám rôm rả trong màn đêm tĩnh mịch.… Continue reading “Ai lên Đà Lạt đều quên đường về…”

Tự Tình

My AN Team – Những con người đứng đằng sau sân khấu

Giờ mới hoàn hồn lại để viết nhật ký về những con người này. Ý tưởng bắt đầu từ một cuộc hội họp ăn hột vịt lộn lúc 1h sáng. 2 tuần sau đó team AN (Appreciation Night) chính thức được thành lập, sau này đổi tên buổi này thành Coach Gathering nhưng cái tên… Continue reading My AN Team – Những con người đứng đằng sau sân khấu